Vài suy nghĩ về điểm đến du lịch

                                                     

     Điểm đến du lịch là mục tiêu chủ yếu của khách du lịch. Tùy theo không gian, ngữ cảnh mà điểm đến du lịch có nghĩa rộng và hẹp khác nhau. Như chúng ta nói điểm đến du lịch Châu Âu, Châu Á, hay khẩu hiệu “3 quốc gia, một điểm đến”, điểm đến du lịch Việt Nam, điểm đến du lịch Khánh Hòa, Quảng Ninh, TP.Hồ Chí Minh …  hay hẹp hơn có thể nói điểm đến du lịch Vịnh Hạ Long, động Phong Nha - Kẻ Bàng, địa đạo Củ Chi  v.v. . .

Đoàn công tác Lãnh đạo tỉnh Lampung (Indonesia) đến thăm
và làm việc với đoàn Lãnh đọa của tỉnh Sóc Trăng vào cuối tháng 11/2012; Ảnh: LP

     Để thu hút hấp dẫn du khách, một điểm đến du lịch cần phải phong phú, đa dạng về nội dung và hình thức, thỏa mãn nhiều yếu tố khác nhau liên quan đến điểm đến du lịch. Về hình thức, điểm đến du lịch phải hấp dẫn, mới lạ, không giống các điểm đến khác ...Về nội dung, điểm đến du lịch phải bảo đảm thỏa mãn các nhu cầu thiết yếu của du khách như về tính chuyên nghiệp của đội ngũ phục vụ, về chất lượng các dịch vụ ăn, ở, đi lại, vui chơi giải trí, mua sắm ... và khách du lịch luôn có yêu cầu cao về môi trường tự nhiên và xã hội, về an ninh trật tự, an toàn của du khách.

Lướt ván tại biển Mũi Né - Bình Thuận; Ảnh: TCL

     Hiện nay, du khách Đông Nam Á, Châu Á thường chuộng điểm đến có loại hình du lịch sinh thái nghỉ dưỡng gắn với tâm linh tín ngưỡng. Khách du lịch Châu Âu, Nga, Mỹ, Canada lại thích hơn loại hình nghỉ dưỡng gắn với biển, sông, suối, thích nắng ấm vùng biển hơn là nghỉ dưỡng vùng Tây Nguyên. Du khách Nga hiện nay đã chuộng điểm đến của Mũi Né ( Bình Thuận), Nha Trang (Khánh Hòa). Các nhà hàng, khách sạn, điểm bán hàng lưu niệm, các dịch vụ khác ở Mũi Né đều treo bảng chữ Nga cùng với chữ Anh. Tương tự, du khách Châu Á và Châu Âu, nhất là Nhật, Trung Quốc lại chuộng điểm đến Hội An. Nơi đây thường sử dụng các ngôn ngữ Anh, Hoa, Nhật, Pháp để giao tiếp.

Quang cảnh bãi biển Vũng Tàu; Ảnh: TCL

      Đối với đồng bằng sông Cửu Long, điểm đến du lịch nhìn chung là miệt vườn sông nước, cây ăn trái, nhà cổ, chùa chiền ... nhưng chưa khai thác nhiều loại hình du lịch nông thôn, tiếp cận với cuộc sống đời thường của người dân vùng đất này. Từng tỉnh đều có những lợi thế riêng nhưng khả năng khai thác vẫn còn hạn chế, trừ An Giang, Kiên Giang có lợi thế hơn hẵn so vói các tỉnh trong vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Trong khi đó, du khách quốc tế lại có nhu cầu tìm hiểu khám phá về vùng đất Nam bộ với những sự hấp dẫn về phong tục tập quán, về lịch sử khai phá, về nét văn hóa nghệ thuật, kiến trúc, lễ hội độc đáo của các dân tộc Kinh, Khmer, Hoa, Chăm. Sự hạn chế đầu tiên có thể nói là cách khai thác điểm đến chưa đạt được tiêu chuẩn cao của nghề du lịch. Cách quảng bá, cung cách phục vụ, cơ sở hạ tầng, không gian điểm đến chưa thật sự nổi bật. Một hạn chế khác là tính liên kết trong tìm hiểu và khai thác thị trương khách du lịch của các tỉnh. Một số tỉnh lại chưa có công ty du lịch đủ mạnh để thực hiện những yêu cầu trên.

Quang cảnh Khu Nghỉ dưỡng cao cấp tại Mũi Né - Bình Thuận; Ảnh: TCL

      Trong điều kiện hiện nay, lợi thế của vùng đồng bằng sông Cửu Long là môi trường tự nhiên và xã hội. Sự tác động của sự phát triển công nghiệp đến môi trường tự nhiên không nhiều, cuộc sống của người dân Nam bộ, nhất là vùng nông thôn chưa bị lối sống đô thị hóa chi phối. Nơi đây còn có thế mạnh về đặc sản cây ăn trái quanh năm cùng những lễ hội văn hóa, phong phú không nhầm lẫn ở nơi nào khác như lễ hội Ooc-om-boc - Đua ghe Ngo, Lễ hội Đua bò, Lễ hội Nghinh Ông, Lễ hội Vía Bà Chùa Xứ … cùng nhiều nét hấp dẫn của kiến trúc chùa Khmer, Hoa, Chăm. Ngoài ra, nơi đây còn có thế mạnh về biển, về sông rạch, về không gian rừng nội địa và ven biển với các loại chim hoang dã quý hiếm; các loại bò sát, giáp sát, tôm, cá biển phong phú.

     Nguồn nhân lực có yếu tố quan trọng để nâng cao chất lượng điểm đến du lịch. Đây là bài toán khó của du lịch đồng bằng sông Cửu Long. Cả vùng chỉ có truờng Trung cấp Du lịch Nghề Cần Thơ, dự kiến sẽ có thêm 1 trường ở Kiên Giang. Các cơ sở đào tạo khác đều ở TP.HCM hay Vũng Tàu. Lượng cán bộ, nhân viên nghề du lịch đào tạo ít nhưng lại chưa không có việc làm đầy đủ vì điểm du lịch của vùng chưa phát triển, các công ty du lịch hoạt động còn hạn chế, chưa có nhu cầu bung ra để thu thêm người. Rất nhiều dự án du lịch của từng tỉnh chưa được triển khai ...  Như vậy bài toán du lịch của Đồng bằng sông Cửu Long chưa có lời giải phù hợp và khoa học, dù Chính phủ đã có quyết định phê duyệt Quy hoạch xây dựng vùng Đồng bằng sông Cửu Long đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030.

Hội đua ghe Ngo -  tỉnh Sóc Trăng; Ảnh: LP

     Với tình hình như vậy, để có những điểm đến du lịch hấp dẫn, mới lạ của Đồng bằng sông Cửu Long cần có giải pháp đồng bộ của vùng và từng tỉnh. Có thể liên kết phân công trên cơ sở đồng thuận trong thực hiện các dự án du lịch từng tỉnh, tránh dự án trùng lắp tương tự nhau sẽ kém hiệu quả. Cần xác định thế mạnh từng tỉnh để phát huy tiềm năng mang tính đặc thù của địa phương. Từ đó, khi nhận được thông tin quảng bá, du khách sẽ cảm thấy chưa thỏa mãn khi chỉ tham quan du lịch một tỉnh của Đồng bằng sông Cửu Long. Mỗi tỉnh cần có kế hoạch khả thi để nâng cao chất lượng điểm đến đã có cũng như xây dựng điểm đến mới đáp ứng đầy đủ nhu cầu của du khách về các loại hình dịch vụ, nhất là bảo đảm về môi trường tự nhiên và xã hội, an toàn cho du khách, chất lượng của con người làm du lịch và dịch vụ, cơ sở hạ tầng.

      Thế giới đang còn khủng hoảng kinh tế, doanh nghiệp trong nước cũng đang vận động tối đa để phát triển. Vì vậy, hoạt động du lịch ĐBSCL đã và đang cần phải khởi động tốt hơn, cần phải phát huy được sức mạnh tổng hợp để đa dạng hóa điểm đến du lịch, để điểm đến ĐBSCL sẽ thu hút ngày càng nhiều du khách trong và ngoài nước./.

Trịnh Công Lý

Từ khóa Google:
 
 
 
 

LIÊN KẾT WEBSITE